Nắng tháng năm - 12.3 NK.18-21

Nắng tháng năm. Nắng mùa thi. Nắng chói chang, gay gắt, ra dáng một mùa hè nóng bức thực thụ. Ở khoảng không gian nào đó đã xuất hiện sắc đỏ của những bông hoa phượng đầu tiên, rực rỡ và kiêu hãnh dưới ánh nắng vàng mật. Mấy ngày trước, phượng đã ấp úng hé nở ngỡ ngàng trong mắt ai, nhưng sự vội vàng và bận bịu cuốn phăng đi những cảm xúc cũng vội vã chẳng kém. Phượng ơi… nở làm chi…!? Trời xanh, xanh lắm nhưng lòng ai thì đang gợn mây mù… Đi giữa sân trường, đưa tay xoa nhẹ lên mặt cho đỡ rát nắng, nheo mắt chóng lại sức chói chang của ánh nắng nổ lửa, tự nhiên thấy mắt mình cay quá! Cay vì nắng ư - hay bởi vì lòng ai cay rát quá? Bất giác giật mình, thổn thức: Mùa phượng cuối rồi sao…?

 

Bao nhiêu năm rồi có bao giờ tôi không mong được thấy phượng nở đâu, nhưng năm nay phượng nở sao sớm quá? Vậy là đã tròn 12 mùa phượng rực hồng, tròn 3 chặng đường học tập. Nhớ da diết làm sao buổi học đầu tiên với bao bỡ ngỡ, lạ lùng: trường mới, thầy cô mới, bạn bè mới… Thế mà giờ đây sao tất cả lại trở nên thân quen quá! Ba năm thời trung học phổ thông đã sắp hết rồi. Ba năm – một khoảng thời gian học tập, rèn luyện dưới mái trường này – không hẳn là dài nhưng cũng đủ để biến nơi đây thành kỉ niệm yêu thương… yêu thương đến nỗi, giờ phút này đây, dù có nhắm mắt lại, chúng tôi cũng vẫn có thể hình dung được toàn cảnh ngôi trường này, với thầy cô, bạn bè, hàng cây, ghế đá,… với biết bao vui buồn, nụ cười và nước mắt của tuổi học trò. Nhưng… tất cả sắp phải xa rồi… !

Như quy luật xuân đi rồi hạ đến

Lớp một xong sẽ có lúc mười hai

Cánh phượng nào xoay bay vào nỗi nhớ

Hạ vô tình đem hai chữ “chia tay”.

 Các bạn có nhớ không, mới hôm nào đại gia đình P14 chúng ta còn náo nức rộn rịp chuẩn bị hội trại, dù là vừa thi xong mệt lắm, nhưng ai nấy đều hăng hái bắt tay vào việc, tranh thủ suốt đêm chỉ mong sao năm cuối cùng mà vẫn được hưởng trọn vẹn cảm giác ấm cúng khi cùng nhau quây quần trong khu trại đẹp đẽ của lớp mình. Và hơn nữa là… biết bao giờ chúng ta lại có thể cùng nhau làm trại như thế này nữa, mà dường như điều đó là không thể nữa rồi…

Cô ơi, tụi con lại nhớ tới cô! Đêm trại năm nay cô không có mặt ở trại của gia đình mình thường xuyên như hai năm trước vì bận việc của trường, cô không còn cùng tụi con cầm dùi và chiếc trống con đi giao lưu khắp các lớp, làm náo động bất cứ nơi nào gia đình mình đến, làm tỉnh lại không khí mệt mỏi khắp sân trường lúc gần hai giờ sáng… Nhưng cô ơi điều mà tụi con hạnh phúc nhất là dù làm gì tụi con cũng luôn có cô bên cạnh động viên tinh thần, dù là không phải lúc nào cô cũng ở bên tụi con, chăm sóc từng li từng tí, nhưng trong sự nổ lực của tụi con luôn có cô. Cách cô truyền lửa nhiệt huyết cho tụi con không giống ai cả cô ơi: cô ít khi cho tụi con biết cô muốn ở tụi con điều gì qua lời cô khuyên dạy mà là qua những câu chuyện cô kể tụi con nghe, những trường hợp cô đã trải qua, có khi nhắc lại cùng tụi con mà mắt cô cứ hoe hoe đỏ. Mỗi lần tụi con vấp ngã hay mắc khuyết điểm cô lại nhắc tụi con nhớ câu chuyện chiếc bình nứt, dù bình không giữ được nước nhưng trên đường vận chuyển chiếc bình đó đã có thể làm tươi tốt cho biết bao cây hoa…Chỉ vậy thôi nhưng thấm thía lắm cô ạ…

 

Tất cả như chỉ mới hôm qua thôi vậy mà nhìn về thực tại thì đã đến lúc sắp phải chia tay rồi…

Thời gian bây giờ chỉ còn được đếm ngược và tính bằng từng ngày, từng giây, từng phút, không phải bằng sự náo nức chờ hè như năm nào nữa mà lại như có gì ngậm ngùi, tiếc nuối quá! Ngồi lại gần nhau, tựa vai nhau những giờ rảnh rỗi, hát nhau nghe, tự dưng có những lúc nước mắt sao cứ vội rơi không cầm lại được. Những trái tim đồng điệu đã tự hiểu nhịp đập của nhau, hiểu rằng mỗi chúng ta đang nghĩ gì nên cũng chẳng thể thốt lên lời nào cả. Ánh nhìn kia là những nỗi niềm vương vấn, nụ cười gượng trên môi giữa lúc ánh mắt còn nhoè nhòe uơn ướt là để giấu đi những cảm xúc chưa từng có và cũng không ai muốn có, là để an ủi nhau rằng “còn ngồi đó chứ có chia tay đâu”!

Có thể trên đường đời mỗi người sẽ trải qua nhiều lớp học nữa nhưng để một lần ngồi lại cùng nhau trong cùng một lớp với những gương mặt này, cùng nhau ngồi lặng im, cùng nhau hát, cùng nhau đùa nghịch, có lúc dỗi hờn, ganh ghét,… điều ấy gần như là không thể…Nghĩ đến điều này, tôi biết chứ, các bạn của tôi, ai ai cũng cố nở nụ cười trên môi nhưng nước mắt thì lại đang chảy trong lòng mỗi người, tim ai cũng thắt lại khi nghĩ đến hai chữ “chia tay”. Dẫu biết rằng buổi tiệc nào rồi cũng phải tàn, buổi họp nào rồi cũng phải tan và… lần gặp gỡ nào rồi chẳng phải chia tay…Nhưng, đừng buồn nhé bạn ơi nếu một ngày nào đó, quay trở về lớp học ngày xưa bỗng cảm thấy thiếu vắng những tiếng cười vui, những gương mặt thuở nào, đứng trước cửa lớp chờ hoài mà chẳng thấy bạn bè cùng vào học… Đừng khóc nhé bạn ơi nếu một ngày nào đó tôi và bạn chia xa, xa cả cái tuổi học trò thơ dại, muốn gặp lại nhau cũng chẳng biết phải đợi đến khi nào…

 

Tôi đứng lặng im giữa dòng đời buồn tẻ

Bạn tôi cười ngạo nghễ lệ tuôn rơi

Hai mảnh đời như hai dòng thước kẻ

Sao xót xa không nói được thành lời

 

Giữa nhịp sống hối hả, năng động, có lúc ta quên đi ý nghĩa của những giá trị giản đơn, thường nhật, cho đến khi sắp mất đi rồi, bất giác ta với tay níu giữ mà tưởng chừng như không còn kịp nữa… Giây phút này đây, tôi chợt nhận ra tình bạn đáng quý biết dường nào. Phải, nếu như không có các bạn có lẽ đã khác đi nhiều rồi: ai sẽ cùng tôi trải qua những khó khăn trong học tập, ai vịn nhẹ vai tôi bảo “cố gắng lên”, ai ngồi kể tôi nghe những câu chuyện cười đôi lúc chẳng mấy duyên rồi cùng tôi cười như nắc nẻ, ai bật khóc cùng tôi khi nhắc đến một ngày nào đó “sáng đi học tao với mày không gặp nhau”..? Những giây phút bên các bạn thật bình yên! Nhưng… thời gian thì không bao giờ ngừng lại…Thế nên hãy trân trọng từng giây phút bên nhau bởi lẽ không ai có thể lấy lại thời gian đã mất dù chỉ một giây. Dẫu có nuối tiếc nhưng hãy luôn quý trọng và thầm cảm ơn rằng trong những ngày tháng qua, sáng thức giấc, ta được đến lớp, đuợc học tập, được vui đùa bên các bạn, được gắn bó, yêu thương để thấy ấm áp dâng tràn; hãy trân trọng từng nụ cười, từng giọt nước mắt, cả những giận hờn, trách móc, đua ganh… Dù những gì hôm qua đã trở thành quá khứ, xin hãy lưu giữ lại những khoảnh khắc đáng yêu nhất, hồn nhiên nhất của tuổi học trò, làm hành trang vững tâm bước tiếp vào tương lai…

Ngày chia tay chắc sẽ thật buồn nhưng tôi không muốn ngày ấy đong dầy nước mắt. Sao không cười lên với niềm hạnh phúc vì những ngày tháng qua chúng ta đã được bên nhau và hãy tin tưởng rằng lũ chúng ta sẽ mãi có nhau trong cuộc đời này…?

Lời cuối cùng tôi muốn nói với tất cả các bạn rằng “Tôi ước gì còn được ở bên các bạn – bên P14 lâu hơn…mãi nhớ các bạn!” Thương chúc đại gia đình chúng ta thành công rực rỡ trong kì thi tốt nghiệp và Đại học – Cao đẳng sắp tới. Chúc các bạn luôn hạnh phúc, vui vẻ, tự tin, thành công trong cuộc sống…

 

(Sưu tầm)