• Lễ sơ kết học kỳ 1 năm học 2019-2020
    Lễ sơ kết học kỳ 1 năm học 2019-2020
  • Lễ sơ kết học kỳ 1 năm học 2019-2020
    Lễ sơ kết học kỳ 1 năm học 2019-2020
  • Lễ sơ kết học kỳ 1 năm học 2019-2020
    Lễ sơ kết học kỳ 1 năm học 2019-2020
  • Lễ sơ kết học kỳ 1 năm học 2019-2020
    Lễ sơ kết học kỳ 1 năm học 2019-2020
  • Lễ sơ kết học kỳ 1 năm học 2019-2020
    Lễ sơ kết học kỳ 1 năm học 2019-2020
  • Lễ sơ kết học kỳ 1 năm học 2019-2020
    Lễ sơ kết học kỳ 1 năm học 2019-2020
  • Lễ sơ kết học kỳ 1 năm học 2019-2020
    Lễ sơ kết học kỳ 1 năm học 2019-2020
  • Lễ sơ kết học kỳ 1 năm học 2019-2020
    Lễ sơ kết học kỳ 1 năm học 2019-2020
  • Lễ sơ kết học kỳ 1 năm học 2019-2020
    Lễ sơ kết học kỳ 1 năm học 2019-2020
  • Lễ sơ kết học kỳ 1 năm học 2019-2020
    Lễ sơ kết học kỳ 1 năm học 2019-2020
  • Lễ sơ kết học kỳ 1 năm học 2019-2020
    Lễ sơ kết học kỳ 1 năm học 2019-2020
  • Lễ sơ kết học kỳ 1 năm học 2019-2020
    Lễ sơ kết học kỳ 1 năm học 2019-2020
  • Tuyển sinh lớp 10 năm học 2020 - 2021
    Tuyển sinh lớp 10 năm học 2020 - 2021
  • Tuyển sinh lớp 10 năm học 2020 - 2021
    uyển sinh lớp 10 năm học 2020 - 2021


2 quan điểm - 1 vấn đề

Ngày đăng: 11-02-2011
Đọc: 4488 lượt

Lãng phí chất xám là đây!

 11a1-1-1

Một tiến sĩ có luận án khoa học được các đồng nghiệp quốc tế đánh giá xuất sắc và đem ra ứng dụng thực tế ở nước ngoài nhưng khi về nước, ông được giao cho việc... theo dõi việc đi sớm về muộn của giảng viên, sinh viên (?!). Câu chuyện của PGS.TSKH Trần Đức Chính, (Trường ĐH Xây dựng Hà Nội) là một ví dụ về tình trạng lãng phí chất xám hiện nay.

 

 

 

      PGS.TSKH Trần Đức Chính

Vinh quang xứ người

Ông Trần Đức Chính về Trường ĐH Xây dựng từ năm 1989 và làm giảng viên bộ môn Sức bền vật liệu. Lúc đó, ông là phó tiến sĩ (sau này được gọi là tiến sĩ). Năm 1993, ông là giảng viên chính. Ba năm sau, ông được Nhà nước phong danh hiệu Phó giáo sư, rồi được bộ môn, khoa, trường cử đi thực tập sinh cao cấp tại Trường ĐH Xây dựng - kiến trúc quốc gia Kiep (Ukraine) trong thời hạn 1 năm.

Sau thời gian làm thực tập sinh, thấy ông là người có khả năng nên nhà trường giữ lại làm nghiên cứu sinh cao cấp. Vào cuối năm 2000, Bộ Giáo dục Ukraine đề nghị phía Việt Nam cho ông ở lại thêm 3 năm để làm tiến sĩ khoa học (TSKH). Bộ GD-ĐT Việt Nam đồng ý.

Đúng hạn, vào cuối năm 2003 ông Chính đã hoàn thành luận án tiến sĩ với đề tài "Phát triển lý thuyết và ứng dụng của phương pháp phân tử biên để giải một lớp các bài toán cơ học môi trường lớp" (Truyền nhiệt đàn nhiệt, cơ học phá hủy và động lực sóng).

Đây là một trong những vấn đề có liên quan để giải quyết, khắc phục hiện tượng rò rỉ hạt nhân, một lĩnh vực mà các nhà khoa học thế giới đang trăn trở. Đề tài của ông đã được 100% phiếu (20/20 người) trong Hội đồng bảo vệ luận án TSKH nhất trí xếp vào loại xuất sắc.

Công trình được quốc tế thừa nhận và đăng tải ở nhiều tạp chí khoa học quốc tế, đưa vào tuyển tập kỷ yếu của đại hội Cơ học thế giới tổ chức tại Nhật Bản. Tại Ukraine, nhiều tạp chí đã có bài viết ca ngợi công trình của ông và Bộ Giải quyết các tình trạng khẩn cấp của Ucraina đã cho một số kết quả của công trình ứng dụng vào việc khắc phục an toàn hạt nhân.

 

Bị từ chối trên "sân nhà"

Ông tiến sĩ trở về Việt Nam với mong muốn trở lại Trường ĐH Xây dựng, mang những kiến thức khoa học tiếp tục giảng dạy cho thế hệ trẻ. Ông viết đơn xin về làm chuyên môn như trước. Nhưng thật bất ngờ, người có trách nhiệm của bộ môn đã từ chối với lý do: ông đi lâu quá, bộ môn không chờ được nên đã nhận người khác về thay.

Và một lý do khác: chủ trương của bộ môn chỉ cho những người trẻ đi đào tạo còn đã già như ông thì đi ngắn hạn cho biết rồi về giảng dạy. Đằng này, ông đã làm trái ý họ và nếu ai cũng như ông thì bộ môn không quản được.

Các thầy hiệu trưởng, hiệu phó của trường cũng ủng hộ mong muốn của ông Chính và đã đề nghị với bộ môn nhận ông về. Tuy nhiên, những người trách nhiệm của bộ môn và khoa vẫn nhất định từ chối. Việc nhận người về đã được phân quyền cho bộ môn nên Ban giám hiệu không thể can thiệp sâu hơn vì sợ mất dân chủ.

Để giải quyết công việc cho ông, Ban giám hiệu đành đưa ông vào một cái chức "Phó ban thường trực Ban Thanh tra đào tạo". Nghe thì có "chức" thật, nhưng công việc thì chẳng cần gì đến kiến thức bởi hằng ngày chỉ theo dõi và nhắc nhở việc đi sớm về muộn của giáo viên, ý thức kỷ luật của sinh viên, kiểm tra xem bàn ghế phương tiện học tập có hỏng thì sửa chữa..., trừ một nội dung công việc có cần chút trình độ là thanh tra tuyển sinh.

Đã thế, ngày làm việc của ông cũng khác thường: bắt đầu từ 12h trưa và kết thúc lúc 20h tối. Nghĩa là từ khi có giờ học đến khi giáo viên và sinh viên tan lớp.

Điều đáng nói là bộ môn của ông vẫn thiếu người giảng dạy. Lúc ông đi có 18 người, nay chỉ còn 13. Vì vậy, nếu có người nào của bộ môn đi giảng dạy các lớp tại chức thì sinh viên lại phải học ghép lớp. Thấy vậy, gần đây ông lại tiếp tục làm đơn để xin được dạy kiêm nhiệm 30% thời gian, còn lại ông vẫn tiếp tục làm công việc hành chính mà trường đã giao. Vậy mà họ vẫn không đồng ý vì sợ "tấm gương" của ông sẽ bị người khác noi theo!

Ông buồn lắm bởi cứ mãi làm công việc hành chính thế này, những kiến thức chắc sẽ thui chột theo ngày tháng trong khi môn học mà ông giảng dạy (cơ học môi trường) thì không phải giảng viên nào của bộ môn cũng giảng dạy được. Day dứt, ông lại nhờ những người đã từng có vị thế trong trường, những "cây đa, cây đề" có ảnh hưởng lớn tới trường đến tận nơi gặp những người có trách nhiệm của bộ môn để thuyết phục.

Kết quả vẫn là lời từ chối bởi lý do: đó là quy định của tập thể. Trước đây, họ đã không nhất trí cho ông được ở lại làm luận án, nay lại nhận ông về thì hóa ra lại mâu thuẫn với quan điểm trước đây (!?).

Bất lực, ông có ý định xin sang làm việc tại một trường đại học khác. Đã có trường sẵn sàng nhận ông về để làm chủ nhiệm khoa nhưng Ban giám hiệu nhà trường lại không cho ông đi vì sợ "mang tiếng" với trường bạn. Thấy Ban giám hiệu cũng đã đối xử tốt với mình nên ông cũng không muốn đưa họ vào thế khó xử. Vậy là ông lại chấp nhận cái công việc tréo ngoe của mình.

Khi biết tình cảnh của ông tiến sĩ, chúng tôi đã đề nghị được đăng báo song ông không muốn vì sợ ảnh hưởng đến uy tín của trường. Nhưng sẽ thật đáng tiếc nếu như sự thật này không được phơi bày để những người có trách nhiệm với sự nghiệp giáo dục phải nhìn nhận lại cách sử dụng nguồn nhân lực trí thức hiện nay.

Theo Vũ Thơ

(Báo Thanh niên)


Xuất khẩu chất xám cũng có lợi cho đất nước?

11a1-1-2

 Những nhà toán học mà Việt Nam “xuất khẩu” ra ngoài lâu nay

không những đã đóng góp nhiều tiền của cho Việt Nam, mà còn đã và đang giúp đỡ Việt Nam rất nhiều

Để trở thành một nước tiên tiến, cần đầu tư thích đáng cho toán học và các ngành khoa học cơ bản, theo GS Nguyễn Tiến Dũng. Tuy nhiên, hạn chế của khoa học nước ta hiện nay còn nhiều, đặc biệt là môi trường làm việc và cơ chế đối với người làm khoa học.

Nhân sự kiện GS Ngô Bảo Châu nhận huy chương Fields, nhiều người có đề cập đến vai trò quan trọng của môi trường làm việc dành cho các nhà khoa học. Theo ông, môi trường đó ở Việt Nam hiện nay như thế nào?

Thú thực là tôi chưa thấy môi trường khoa học ở Việt Nam có điểm mạnh nào so với thế giới, chỉ có các điểm yếu hoặc rất yếu thôi. Các cái yếu bao gồm: không được đầu tư và coi trọng đúng mức, lương quá thấp, thật giả lẫn lộn, hình thức chủ nghĩa, thiếu tự do, trọng “hồng” hơn “chuyên” (chẳng hạn như khi tính điểm thi đua), v.v… Có một điểm mà tôi thấy có thể dựa vào đó để mà hy vọng là vẫn còn nhiều người nhiệt huyết, tận tuỵ quên mình vì sự nghiệp chung, và nhiều bạn sinh viên thực sự yêu khoa học.

Có nhiều người cho rằng hệ thống chức danh bằng cấp và chính sách học hàm học vị của Việt Nam hiện nay không khuyến khích những người làm nghiên cứu khoa học. Ông nghĩ sao?

Quy chế phong học vị ở Việt Nam gần đây đã có những bước tiến bộ, coi trọng chất lượng hơn. Tuy nhiên sự tiến bộ đó còn rất chậm. Đáng buồn là sự bảo thủ trì trệ lại xuất phát từ trong bản thân giới đại học và nghiên cứu. Rất nhiều người vẫn quan niệm học vị như là phần thưởng cho quá trình công tác lâu dài, chứ không phải là trách nhiệm và công việc. Độ tuổi trung bình của các giáo sư ở Việt Nam quá cao, gần về hưu rồi mới thành giáo sư, trong khi những người trẻ có trình độ cao có thể làm thay đổi chất lượng của nền khoa học Việt Nam thì vẫn rất khó khăn để được xét giáo sư/phó giáo sư vì không đạt những tiêu chuẩn hình thức hoặc chưa đủ tín nhiệm. Về học hàm, những hiện tượng như chạy theo số lượng, hình thức, mua danh quá nhiều, chất lượng không đảm bảo. Trong khung cảnh “vàng thau lẫn lộn”, “cò gỗ mổ cò thật”, thì những người làm nghiên cứu khoa học thật bị thiệt thòi, khó làm việc hiệu quả, dễ nản chí. Danh hiệu rởm cộng với sự luồn lách là con đường tiến quan có lợi cho cá nhân nhiều người nhưng có hại cho Việt Nam.

Đề cập đến người Việt làm toán ở nước ngoài, có lần ông đề nghị thay vì dùng cụm từ “chảy máu chất xám” nên đổi thành “xuất khẩu chất xám”. Ông có thể giải thích rõ hơn về điều này?

Việt Nam có tiềm năng về chất xám cao, nhưng sử dụng lãng phí. Nếu tự ta không dùng được, thì thà để cho nước ngoài dùng, đem lại cái gì đó, ta sẽ được hưởng lây, ảnh hưởng tốt đến trong nước, như thế đỡ lãng phí hơn là để những tiềm năng chất xám đó tàn lụi đi. Khi Việt Nam tạo được điều kiện thích hợp cho chất xám phát triển, thì chắc chắn chất xám sẽ phát triển ở Việt Nam, và có thể thu hút chất xám ở nước ngoài vào. Nếu xuất khẩu gạo có lợi cho đất nước, thì xuất khẩu chất xám cũng vậy. “Chất xám thô” nếu dùng ở nước ngoài hiệu quả gấp nhiều lần dùng trong nước thì xuất khẩu có lợi cho cả đôi bên. Những nhà toán học mà Việt Nam “xuất khẩu” ra ngoài lâu nay không những đã đóng góp nhiều tiền của cho Việt Nam, mà còn đã và đang giúp đỡ Việt Nam rất nhiều về toán học.

Việc Nhà nước Việt Nam buộc du học sinh đi du học diện học bổng, phải về nước làm việc sau khi hoàn tất việc học khiến cho nhiều người từ chối học bổng trong nước và tìm kiếm học bổng ở nước ngoài. Có phải là lợi bất cập hại?

 

GS Nguyễn Tiến Dũng học toán tại đại học Lomonosov, Moscow (Nga), nghiên cứu sinh tiến sĩ tại viện SISSA, Trieste (Ý), bảo vệ luận án tiến sĩ tại đại học Strasbourg (Pháp) vào năm 1994 và sau đó làm nghiên cứu sinh sau tiến sĩ tại SISSA; được phong giáo sư hạng nhất bởi uỷ ban Quốc gia về đại học của Pháp từ năm 2007. Hiện nay, ông đang giảng dạy toán tại đại học Toulouse, Pháp. GS Nguyễn Tiến Dũng có nhiều bài viết và hoạt động nhằm thúc đẩy ngành toán và khoa học – giáo dục Việt Nam, cũng như kết nối các nhà khoa học Việt ở trong và ngoài nước.

Tiền Nhà nước cũng là tiền của dân, và những người được Nhà nước đầu tư cho học bổng, thì cũng có trách nhiệm đền đáp lại cho đất nước. Tôi luôn nói với các sinh viên Việt Nam của tôi như vậy. Học và làm việc cho nghiêm chỉnh, để người Việt Nam có được uy tín ở nước ngoài, và giúp đỡ các thế hệ sau, cũng nằm trong trách nhiệm đền đáp đó.

Nhưng không nhất thiết phải về nước mới đền đáp được. Việt Nam có thể học tập các chính sách của Trung Quốc trong vấn đề này: họ khuyến khích người Trung Quốc đi ra nước ngoài, ở lại nước ngoài, vì Hoa kiều là một trong các sức mạnh của Trung Quốc. 3/4 các đầu tư nước ngoài ở Trung Quốc là qua Hoa kiều. Và cũng có thể mời chuyên gia Hoa kiều về lại Trung Quốc làm việc nếu thực sự cần đến họ và tạo điều kiện tốt cho họ. Theo tôi, chính sách nên mềm dẻo chứ không nên cứng nhắc quá.

 

Ý tưởng thành lập Hội toán học Việt kiều của ông nhằm hỗ trợ phát triển ngành toán học Việt Nam đã tới đâu? Ông từng cho rằng, toán học ứng dụng có vai trò rất lớn đối với sự phát triển của nền kinh tế. Nhà nước nên làm gì để thực hiện được điều này?

 

Từ chính xác hơn, có lẽ là “mạng lưới” (network) các nhà toán học Việt ở nước ngoài, tương trợ lẫn nhau và giúp đỡ đồng nghiệp trong nước. Chúng tôi ở nước ngoài vẫn hay trao đổi với nhau. Chuyện hợp tác với trong nước được bao nhiêu, còn phụ thuộc từ phía trong nước.

 

Về phía giới toán học, cần đào tạo được một đội ngũ những người làm toán với mục đích làm ứng dụng và tìm hiểu các nhu cầu ứng dụng ở Việt Nam. Có những người cho rằng, trình độ phát triển công nghiệp của Việt Nam hiện tại chưa cần đến toán ứng dụng, nhưng theo tôi, nghĩ như vậy là thiển cận. Để đào tạo ra một lớp các nhà toán học ứng dụng cần ít nhất 5 – 10 năm, và trong khoảng thời gian đó Việt Nam sẽ thay đổi nhiều, nhu cầu tăng lên nhiều. Ngay tại thời điểm hiện tại, đã có các nhu cầu lớn, mà giới toán học chưa đáp ứng được, hoặc là xã hội chưa đầu tư thích đáng. Tôi lấy mấy ví dụ: vấn đề bảo mật có tầm quan trọng an ninh quốc gia cần nhiều nhà toán học, nhưng đầu tư kém nên ít người theo. Hay vấn đề tài chính, Việt Nam khi mở cửa thị trường tài chính là phải cạnh tranh với thế giới, mà trên thế giới có đến 5% số người làm về tài chính là học toán ra, cạnh tranh tài chính hiện đại một phần chính là cạnh tranh về công cụ toán học, trong khi ở Việt Nam con số này gần như bằng 0. Hay là trong lĩnh vực telecom, tối ưu mạng telecom là vấn đề toán học ứng dụng lớn. Viettel muốn có hợp tác với các nhà toán học nhưng các nhà toán học chưa đáp ứng được. 

 

Nguồn trích : http://vietbao.vn/Xa-hoi/Lang-phi-chat-xam-la-day/30084426/126/

http://www.xaluan.com/modules.php?name=News&file=article&sid=207933

Người sưu tầm: Nguyễn Anh Khôi – 11A1 – 14


Thông báo mới


- Hiện đã có BẰNG TỐT NGHIỆP THPT (Niên khóa 2016 - 2019), các em học sinh đến VP để nhận bằng vào các ngày THỨ BA và THỨ BẢY hàng tuần (Sáng: 8h00-11h00; Chiều: 14h00 - 16h30).
Lưu ý:
1) Học sinh khi đến nhận phải xuất trình giấy CMND của bản thân;
2) Trường hợp NHẬN THAY (phải là người thân trong gia đình) ngoài CMND của người đến nhận còn phải mang theo SỔ HỘ KHẨU hoặc GIẤY KHAI SINH (nếu là CHA hoặc MẸ) liên quan đến người được cấp bằng.


- Hiện đã có BẰNG TỐT NGHIỆP THPT (Niên khóa 2014 - 2017), các em học sinh đến VP để nhận bằng vào các ngày THỨ BA và THỨ BẢY hàng tuần (Sáng: 8h00-11h00; Chiều: 14h00 - 16h30).
Lưu ý:
1) Học sinh khi đến nhận phải xuất trình giấy CMND của bản thân;
2) Trường hợp NHẬN THAY (phải là người thân trong gia đình) ngoài CMND của người đến nhận còn phải mang theo SỔ HỘ KHẨU hoặc GIẤY KHAI SINH (nếu là CHA hoặc MẸ) liên quan đến người được cấp bằng.


- Hiện đã có BẰNG TỐT NGHIỆP THPT (Niên khóa 2015 - 2018), các em học sinh đến VP để nhận bằng vào các ngày THỨ BA và THỨ BẢY hàng tuần (Sáng: 8h00-11h00; Chiều: 14h00 - 16h30).
Lưu ý:
1) Học sinh khi đến nhận phải xuất trình giấy CMND của bản thân;
2) Trường hợp NHẬN THAY (phải là người thân trong gia đình) ngoài CMND của người đến nhận còn phải mang theo SỔ HỘ KHẨU hoặc GIẤY KHAI SINH (nếu là CHA hoặc MẸ) liên quan đến người được cấp bằng.


- Hiện đã có BẰNG TỐT NGHIỆP THPT (Niên khóa 2014 - 2017), các em học sinh đến VP để nhận bằng vào các ngày THỨ BA và THỨ BẢY hàng tuần (Sáng: 8h00-11h00; Chiều: 14h00 - 16h30).
Lưu ý:
1) Học sinh khi đến nhận phải xuất trình giấy CMND của bản thân;
2) Trường hợp NHẬN THAY (phải là người thân trong gia đình) ngoài CMND của người đến nhận còn phải mang theo SỔ HỘ KHẨU hoặc GIẤY KHAI SINH (nếu là CHA hoặc MẸ) liên quan đến người được cấp bằng.


- Hiện đã có BẰNG TỐT NGHIỆP THPT (Niên khóa 2013 - 2016), các em học sinh đến VP để nhận bằng vào các ngày THỨ BA và THỨ BẢY hàng tuần (Sáng: 8h00-11h00; Chiều: 14h00 - 16h30).
Lưu ý:
1) Học sinh khi đến nhận phải xuất trình giấy CMND của bản thân;
2) Trường hợp NHẬN THAY (phải là người thân trong gia đình) ngoài CMND của người đến nhận còn phải mang theo SỔ HỘ KHẨU hoặc GIẤY KHAI SINH (nếu là CHA hoặc MẸ) liên quan đến người được cấp bằng.
3) Theo quy định của Sở GD&ĐT, các em học sinh phải nhận bằng: tháng 07/2017.



- Hiện đã có BẰNG TỐT NGHIỆP THPT (Niên khóa 2012 - 2015), các em học sinh đến VP để nhận bằng vào các ngày THỨ BA và THỨ BẢY hàng tuần (Sáng: 8h00-11h00; Chiều: 14h00 - 16h30).
Lưu ý:
1) Học sinh khi đến nhận phải xuất trình giấy CMND của bản thân;
2) Trường hợp NHẬN THAY (phải là người thân trong gia đình) ngoài CMND của người đến nhận còn phải mang theo SỔ HỘ KHẨU hoặc GIẤY KHAI SINH (nếu là CHA hoặc MẸ) liên quan đến người được cấp bằng.

Thông tin cần biết

Bạn có biết?

1.Bài hát truyền thống THTH ĐHSP



2.Hình ảnh trường THTH trong cuộc thi Rung chuông vàng


3.Đoàn Trường THTH ĐHSP



  
 Hôm qua: 345 
|
 Hôm nay: 741