• Lễ sơ kết học kỳ 1 năm học 2019-2020
    Lễ sơ kết học kỳ 1 năm học 2019-2020
  • Lễ sơ kết học kỳ 1 năm học 2019-2020
    Lễ sơ kết học kỳ 1 năm học 2019-2020
  • Lễ sơ kết học kỳ 1 năm học 2019-2020
    Lễ sơ kết học kỳ 1 năm học 2019-2020
  • Lễ sơ kết học kỳ 1 năm học 2019-2020
    Lễ sơ kết học kỳ 1 năm học 2019-2020
  • Lễ sơ kết học kỳ 1 năm học 2019-2020
    Lễ sơ kết học kỳ 1 năm học 2019-2020
  • Lễ sơ kết học kỳ 1 năm học 2019-2020
    Lễ sơ kết học kỳ 1 năm học 2019-2020
  • Lễ sơ kết học kỳ 1 năm học 2019-2020
    Lễ sơ kết học kỳ 1 năm học 2019-2020
  • Lễ sơ kết học kỳ 1 năm học 2019-2020
    Lễ sơ kết học kỳ 1 năm học 2019-2020
  • Lễ sơ kết học kỳ 1 năm học 2019-2020
    Lễ sơ kết học kỳ 1 năm học 2019-2020
  • Lễ sơ kết học kỳ 1 năm học 2019-2020
    Lễ sơ kết học kỳ 1 năm học 2019-2020
  • Lễ sơ kết học kỳ 1 năm học 2019-2020
    Lễ sơ kết học kỳ 1 năm học 2019-2020
  • Lễ sơ kết học kỳ 1 năm học 2019-2020
    Lễ sơ kết học kỳ 1 năm học 2019-2020


Điều con muốn nói

Ngày đăng: 12-02-2011
Đọc: 4713 lượt

Mẹ ơi, mẹ có biết rằng con đã phải trải qua khoảng thời gian kinh khủng như thế nào để đối mặt với những thứ hiện tại không? Con không dám trách mẹ đã không quan tâm đến những cảm xúc và suy nghĩ của con vì con hiểu một điều rằng mẹ đã chịu đựng rất nhiều từ áp lực của công việc đến áp lực mà ba dành cho mẹ. Nhưng thật sự đã có những lúc con rất thất vọng vì những lời nói và hành động của mẹ. Nhưng giờ đây con chỉ muốn nói rằng: con xin lỗi mẹ bởi vì con đã không đủ nghị lực để vượt qua thử thách năm ấy để rồi … mẹ đã buồn và thất vọng vì con.

Mẹ cũng biết con là một cô gái nhạy cảm, phải không? Nhìn con lúc nào cũng thiểu não và đầy tâm trạng. Con ít khi nói, ít khi cười không phải vì con không muốn nói, không muốn cười mà chỉ vì trong lòng con chất chứa quá nhiều tâm trạng đến nỗi con không biết phải nói bắt đầu từ đâu. Phải chăng nụ cười của con chỉ là nụ cười giả tạo để che lấp đi nỗi buồn sâu thẳm chất chứa trong lòng con?

Mẹ biết không, đã từ lâu lắm rồi, nhà mình đã mất đi không khí ấm áp của một gia đình. Nhà là chốn bình yên con người ta trở về sau một ngày làm việc, học tập mệt mỏi nhưng đối với con lại khác, con càng mệt mỏi hơn khi trở về nhà, khi phải nghe những tiếng cãi vả, mắng nhiếc của ba mẹ. Về nhà, con chỉ biết chạy thẳng lên phòng, đóng sầm cửa lại, nhốt mình trong phòng, một mình gặm nhấm những buồn vui hằng ngày.

Con nhớ như  in cái ngày hôm ấy, cái ngày màsau đó bao nhiêu chuyện cứ  liên tiếp và dồn dập đến, đến nỗi con không tài nào “đón nhận” kịp. Hôm đó là ngày thứ bảy, sau khi đi học về vì muốn xả stress và xem có ai online giờ này không nên con đã chạy đến máy vi tính mở sẵn ở phong khách. Con thắc mắc liệu con có thể tìm được ai để tám chuyện sau một tuần học căng thẳng không? Nhưng không ngờ, vừa nhấn vào biểu tượng yahoo trên màn hình vi tính thì bỗng nhiên máy tối sầm lại và tự động tắt, mất hết dữ liệu. Con bắt đầu lo lắng và hốt hoảng, vội bật máy tính lên. Người con run cầm cập, tim đập thình thịch. Bỗng nhiên mẹ bước đến bên con và … :

-         Mày làm gì với cái máy tính vậy hả? Mày có biết ba mày đang “làm banh” không? Mở lên mau! Mày có biết trận banh đó đáng giá hàng chục triệu đồng không? Đồ con cái hư đốn.

Con hoảng hồn và run lẩy bẩy. Vừa bật máy tính, con vừa cầu nguyện rằng máy không bị làm sao, nếu không, dù có bị đánh nhừ tử con cũng không thể trả được số tiền quá lớn như thế. Nhưng hình như không ai nghe tiếng cầu cứu của con, dù con có cầu nguyện cách mấy thì máy tính vẫn không chịu lên, nó cứ tối sầm lại trước mắt con. “Bốp” – một cái tát đau điếng vào mặt. Lúc đó, con không ngờ ba đã tát vào mặt con. Có lẽ ba bực tức vì con đã phá hư cái máy. Mẹ biết không, lúc đó con đã cố gắng thanh minh rằng con không biết gì cả, rằng đó không phải lỗi tại con nhưng không ai tin con cả. Nước mắt con bắt đầu trào ra, nhưng con cố giữ không để nó tuôn xuống. Con khóc không phải vì con đau mà vì con bị oan. Con thậm chí còn không biết chuyện gì xảy ra với cái máy nữa. Con ôm mặt và chạy thẳng lên phòng. Ở dưới nhà vẫn còn tiếng hét vọng theo: “ Mày đi đâu đấy hả? Phá hư đã rồi định trốn tránh trách nhiệm sao?”

Mẹ biết không, để thoát khỏi âm thanh chói tai ấy con đã quyết định chạy thẳng lên sân thượng. Chỉ có nơi đó là nơi yên tĩnh nhất để con có thể trút hết tâm sự trong lúc hỗn loạn này. Con hy vọng rằng ông trăng và sao trên trời kia có thể hiểu nỗi lòng của con. Con vừa khóc vừa hét thật to để xả bớt nỗi oan tức. Tại sao ba mẹ lại không hiểu cho con? Mẹ nhớ không, ngày xưa mẹ làm giáo viên, ba làm công nhân. Tuy đồng lương ít ỏi thật nhưng gia đình ta hạnh phúc biết bao. Ngày nào chị em con cũng chờ ba về rồi tranh nhau mở cửa cho ba. Tối đến, con và em lại cùng nhau chơi cưỡi bò. Ba làm bò cho chị em con cưỡi. Tiếng “ụm bò” ba giả giọng thật vui tai. Nhưng giờ đây tất cả đã trở thành quá khứ. Con ước gì con có cỗ máy thần kì của Doremon để con có thể trở lại những tháng ngày hạnh phúc, êm đềm ấy.

Kể từ khi ba vướng vào những trận banh, không biết đã gây nợ bao nhiều tiền. Mẹ đã phải tất bật lo lắng vì số nợ ba gây ra đến nỗi không còn thời gian chăm sóc cho chị em con. Tính tình mẹ cũng dần dần thay đổi, rất hay nóng tính và cáu gắt. Nhà mình đã không còn bữa cơm gia đình hạnh phúc mà thay vào đó là … cơm tiệm. Con rất thèm được trở lại những ngày xưa, thèm được hơi ấm của vòng tay người mẹ.

Chính vì muốn thoát khỏi tình trạng hiện giờ, muốn thoát khỏi ngôi nhà này. Con quyết định ra sống riêng. Có lẽ, con sẽ về sống với ông bà ngoại, như thế thì con có thể chuyên tâm học hành hơn. Nhưng khi con quyết định trình bày với mẹ thì … :

-         Mày có tỉnh táo không đó? Mày về sống chung với ông bà ngoại, rồi ông bà ngoại sẽ biết ba mày làm ăn bất chính thì sao? Mày định vạch áo cho người xem lưng à? Không được, mày không thể đi.

Nghe những lời nói như đinh đóng cột của mẹ, con biết mình không thể rời khỏi căn nhà này. Con đã suy nghĩ rất nhiều đến cả tuần không ngủ. Và kéo theo đó, việc học giảm sút. Từ một học sinh giỏi, chỉ toàn điểm chín, điểm mười thì nay, thay vào đó là điểm năm, điểm sáu. Việc học ngày càng giảm làm con càng thêm lo lắng, cộng thêm chuyện gia đình. Và thế là con đã… ngã bệnh.

Khi bác sĩ chẩn đoán rằng bệnh của con phải nghỉ dưỡng một năm học. Lúc ấy, mẹ đã ôm con khóc rất nhiều. Mẹ đã xin lỗi con và nói rằng mẹ không xứng đáng làm một người mẹ. Nhưng mẹ à, mọi chuyện đã không thể thay đổi. Mình phải chấp nhận thôi. Và mẹ biết không, con cũng đã học được cách đứng lên từ cú ngã ấy. Mặc dù ngã rất đau nhưng con đã thành công khi đứng lên được, mặc dù cú ngã ấy đã lấy đi của con rất nhiều sự tự tin. Như người ta nói” Trong cái rủi có cái may.” Con cũng không hối tiếc vì mình bệnh. Vì qua căn bệnh đó, mẹ đã hiểu con hơn và con cũng biết rằng mẹ không những không bỏ mặc con mà còn quan tâm con rất nhiều. Con cũng muốn cảm ơn những người đã luôn ở bên cạnh con, động viên con để con tiếp tục bước tiếp trên con đường học vấn của mình. Mẹ biết không cứ hễ mỗi lần nản chí, con lại nghĩ đến mẹ và những người bên cạnh con, đó là động lực lớn nhất để con học.

Qua câu chuyện của chính mình, tôi cũng muốn gửi đến các bậc phụ huynh một thông điệp rằng: Hãy quan tâm đến con cái mình nhiều hơn. Hãy hỏi chúng cần gì? Tiền là thứ cần để trang trải trong cuộc sống nhưng nó không phải là tất cả. Không phải ta cung cấp đủ tiền cho con mình thì nó sẽ trưởng thành. Nhân cách con người có được hình thành không còn phục thuộc vào tình thương mà cha mẹ dành cho chúng.

Nguyễn Thanh Giao

Lớp 10A1


Thông báo mới


- Hiện đã có BẰNG TỐT NGHIỆP THPT (Niên khóa 2015 - 2018), các em học sinh đến VP để nhận bằng vào các ngày THỨ BA và THỨ BẢY hàng tuần (Sáng: 8h00-11h00; Chiều: 14h00 - 16h30).
Lưu ý:
1) Học sinh khi đến nhận phải xuất trình giấy CMND của bản thân;
2) Trường hợp NHẬN THAY (phải là người thân trong gia đình) ngoài CMND của người đến nhận còn phải mang theo SỔ HỘ KHẨU hoặc GIẤY KHAI SINH (nếu là CHA hoặc MẸ) liên quan đến người được cấp bằng.


- Hiện đã có BẰNG TỐT NGHIỆP THPT (Niên khóa 2014 - 2017), các em học sinh đến VP để nhận bằng vào các ngày THỨ BA và THỨ BẢY hàng tuần (Sáng: 8h00-11h00; Chiều: 14h00 - 16h30).
Lưu ý:
1) Học sinh khi đến nhận phải xuất trình giấy CMND của bản thân;
2) Trường hợp NHẬN THAY (phải là người thân trong gia đình) ngoài CMND của người đến nhận còn phải mang theo SỔ HỘ KHẨU hoặc GIẤY KHAI SINH (nếu là CHA hoặc MẸ) liên quan đến người được cấp bằng.


- Hiện đã có BẰNG TỐT NGHIỆP THPT (Niên khóa 2013 - 2016), các em học sinh đến VP để nhận bằng vào các ngày THỨ BA và THỨ BẢY hàng tuần (Sáng: 8h00-11h00; Chiều: 14h00 - 16h30).
Lưu ý:
1) Học sinh khi đến nhận phải xuất trình giấy CMND của bản thân;
2) Trường hợp NHẬN THAY (phải là người thân trong gia đình) ngoài CMND của người đến nhận còn phải mang theo SỔ HỘ KHẨU hoặc GIẤY KHAI SINH (nếu là CHA hoặc MẸ) liên quan đến người được cấp bằng.
3) Theo quy định của Sở GD&ĐT, các em học sinh phải nhận bằng: tháng 07/2017.



- Hiện đã có BẰNG TỐT NGHIỆP THPT (Niên khóa 2012 - 2015), các em học sinh đến VP để nhận bằng vào các ngày THỨ BA và THỨ BẢY hàng tuần (Sáng: 8h00-11h00; Chiều: 14h00 - 16h30).
Lưu ý:
1) Học sinh khi đến nhận phải xuất trình giấy CMND của bản thân;
2) Trường hợp NHẬN THAY (phải là người thân trong gia đình) ngoài CMND của người đến nhận còn phải mang theo SỔ HỘ KHẨU hoặc GIẤY KHAI SINH (nếu là CHA hoặc MẸ) liên quan đến người được cấp bằng.

Thông tin cần biết

Bạn có biết?

1.Bài hát truyền thống THTH ĐHSP



2.Hình ảnh trường THTH trong cuộc thi Rung chuông vàng


3.Đoàn Trường THTH ĐHSP



  
 Hôm qua: 1737 
|
 Hôm nay: 639