• Lễ sơ kết học kỳ 1 năm học 2019-2020
    Lễ sơ kết học kỳ 1 năm học 2019-2020
  • Lễ sơ kết học kỳ 1 năm học 2019-2020
    Lễ sơ kết học kỳ 1 năm học 2019-2020
  • Lễ sơ kết học kỳ 1 năm học 2019-2020
    Lễ sơ kết học kỳ 1 năm học 2019-2020
  • Lễ sơ kết học kỳ 1 năm học 2019-2020
    Lễ sơ kết học kỳ 1 năm học 2019-2020
  • Lễ sơ kết học kỳ 1 năm học 2019-2020
    Lễ sơ kết học kỳ 1 năm học 2019-2020
  • Lễ sơ kết học kỳ 1 năm học 2019-2020
    Lễ sơ kết học kỳ 1 năm học 2019-2020
  • Lễ sơ kết học kỳ 1 năm học 2019-2020
    Lễ sơ kết học kỳ 1 năm học 2019-2020
  • Lễ sơ kết học kỳ 1 năm học 2019-2020
    Lễ sơ kết học kỳ 1 năm học 2019-2020
  • Lễ sơ kết học kỳ 1 năm học 2019-2020
    Lễ sơ kết học kỳ 1 năm học 2019-2020
  • Lễ sơ kết học kỳ 1 năm học 2019-2020
    Lễ sơ kết học kỳ 1 năm học 2019-2020
  • Lễ sơ kết học kỳ 1 năm học 2019-2020
    Lễ sơ kết học kỳ 1 năm học 2019-2020
  • Lễ sơ kết học kỳ 1 năm học 2019-2020
    Lễ sơ kết học kỳ 1 năm học 2019-2020
  • Tuyển sinh lớp 10 năm học 2020 - 2021
    Tuyển sinh lớp 10 năm học 2020 - 2021
  • Tuyển sinh lớp 10 năm học 2020 - 2021
    uyển sinh lớp 10 năm học 2020 - 2021


Ngọt yêu thương

Ngày đăng: 03-11-2012
Đọc: 2898 lượt

Tôi. Một thiếu gia tuổi mười lăm , sống trong sự xa hoa và quyền quí . Cũng dễ hiểu thôi bởi ba mẹ tôi đều là những doanh nhân cực kì thành đạt. Ba tôi - Chủ tịch Ngân hàng đầu tư bậc nhất trong xã hội hiện nay. Mẹ tôi cũng chẳng kém cạnh, một nhân vật cực kì thành công trong giới sản xuất mỹ phẩm với những sản phẩm vô cùng chất lượng, và đương nhiên sự đắt đỏ cũng tỉ lệ thuận với chất lương của nó. Sống trong nhung lụa son vàng , từ bé tới lớn chưa có món đồ gì tôi thích mà không đạt được. Nhưng tôi lại như chú chim Sơn ca bé nhỏ, bị bỏ quên trong chiếc lồng sang trọng. Sâu thẳm trong trái tim tôi là nỗi cô đơn, sự lạnh lẽo, thiếu thốn. Thiếu thốn hơi ấm của một gia đình hạnh phúc.

Để có những thành công như ngày hôm nay, Ba mẹ tôi đã đánh đổi rất nhiều, đánh đổi cả tuổi trẻ, sức lực, cả những khỏanh khắc quây quần bên mâm cơm gia đình, những tiếng nói cười rôm rả và quan trọng nhất chính là sự quan tâm, chăm sóc. Về mặt lý trí tôi hiểu là ba mẹ làm tất cả là vì tôi nhưng giá như, giá như một lần thôi tôi được chạm vào tình yêu thương này không phải bằng lý trí, không phải nói “tôi hiểu”, mà sẽ là những cảm giác rất thật từ trái tim. Họ suốt ngày vùi đầu vào công việc, nhiều lúc tôi chỉ muốn được cùng ba đi thả diều, hay cùng mẹ đi xem một bộ phim mới nhưng khi tôi đề nghị, tôi chỉ nhận được một câu nói vô cùng hờ hững:

-       Ba mẹ đang bận lắm, lần sau con nhé!

Lần sau, lần sau, con phải chờ hết bao nhiêu cái lần sau đây ba mẹ ơi! Tôi dần cảm thấy nhàm chán, để rồi tôi ước ao các một phép màu thay đổi cuộc sống của tôi. Trời xanh như thấu hiểu và ban cho tôi một giấc mơ lạ kỳ.

Hôm đó là sinh nhật thứ mười lăm của tôi, khỏi phải nói hôm đó nhà tôi “lộng lẫy” như thế nào. Nào là hoa đỏ, nào là bánh kem đủ lọai đủ màu, có chiếc cao gần đến một mét, rồi đến những chùm bong bóng đủ hình dạng treo khắp tường. tất cả như một bữa tiệc chiêu đãi của hòang gia. Mang tiếng là sinh nhật tôi nhưng thật sự tôi biết đó chỉ là cái lý do, cốt vẫn là một bữa tiệc chiêu đãi các khách hàng, đối tác của ba mẹ tôi thôi. Cũng vì thế tôi chẳng mấy hứng thú với bữa tiệc giả tạo này, tôi ngả mình trên chiếc giường êm ái của mình, gác tay trên trán ngẫm nghĩ về tất cả, như một cách để thóat khỏi ồn ào của bên ngòai. Và rồi tôi lim dim vào giấc ngủ, không gian trước mắt tôi tối sầm lại, chỉ thấy một màn đen tối mịt. Tôi bắt đầu thấy hỏang lọan, ngỡ mình đang mơ, tôi đưa tay tát mạng lên má mình một cái bốp:

-       Ui da, đau quá! Tôi la lên.

-       Trời ơi, vậy là không phải đang mơ, mình đang ở đâu đây, có ai không? Có ai ở đây không vậy? – Tôi thét lớn

-       Bình tĩnh nào công tử, hãy bình tĩnh nào!

Một giọng nói của một người đan ông từ trên cao vọng xuống làm tôi thóang giật mình.

-       Ai? Ai vậy, ông là ai?

-       Cậu không cần biết già là ai, câu chỉ cần cảm nhận thôi- Giọng nói đó lại vang lên

-       Cảm nhận? Cảm nhận gì? Nhưng…

Tôi chưa kịp dứt câu thì bỗng như có luồng lốc xóay cuốn tôi đến một nơi khác. Chưa kịp nhận ra đây là đâu thì xuất hiện một đứa bé vô cùng dơ bẩn. Nó vừa cầm khư khư một cái gì đó giống như một mẩu bánh kem ăn dở, vừa chạy về phía ngôi nhà.À, không đúng hơn là một tấm ni lông to cũ kỹ phủ lên mấy cái thùng cac tông đắp chồng lên nhau xung quanh một cái khung nhà được gia cố bằng ván ép, gỗ với chi chít đinh. Căn nhà được dựng tam bợ bên cạnh bốn cái cống thóat nước to đùng đang chảy òng ọc như một cái bụng đói meo và bốc mùi hôi khó chịu. Tôi bịt mũi chạy theo thằng bé gọi to:

-       Em gì ơi, em gì ơi cho anh hỏi cái!

Nó không phản ứng gì cả, tôi chạy nhanh hơn, vỗ vào vai nó như nó vẫn trơ ra như là không có sự hiện hữu của tôi vậy.

-       Vô ích thôi, không có tác dụng gì đâu, đừng hành động mà hãy lắng nghe đi cậu bé ạ! Giọng nói ấy lại vang lên.

-       Hừ! Ai là cậu bé chứ! Tôi lẩm bẩm nhưng lại làm theo, im lặng lắng nghe.

Thằng bé vừa chạy vừa hí hửng gọi:

-       Út ơi, Út ơi anh có cái này cho em nè!

Từ trong nhà, một đứa nhỏ hơn chạy ra, trông cũng bẩn y hệt như đứa anh, bộ đồ cũ mèm lại chạy chân đất xồng xộc.

-       Thích hông, bánh kem đó nha. Hai biết Út thèm lâu lắm rồi. Cho Út đó! Cắn miếng thiệt bự cho đã nha.

-       Anh Hai ơi, anh ăn chung với em đi, ổ bánh sinh nhật này to quá! Cám ơn anh Hai, em vui lắm!

-       Bé tí thế mà bảo to quá, thật là khó hiểu- Tôi nghĩ thầm.

-       Thôi em cứ ăn đi, hồi nãy anh ăn rồi!

-       Rõ xạo, mắt nhìn ổ bánh không rời còn nuốt nước miếng ừng ực thế mà bảo ăn rồi- Tôi cười mỉm

Thế là hai anh em tụi nó cứ nhường nhịn nhau mãi, đứa này đưa đứa kia. Bụp! Một tiếng động vang lên, thế là đi toi miếng bánh, do nhường nhau mãinên không cẩn thận hai đức bé đã làm rơi bánh xuống ống cống. Vẻ mặt tụi nó rõ tiếc nuối, thằng anh thì hơi nhăn mặt tiếc rẻ, đứa em thì khóc bù lu bù loa lên.

-       Lỗi tại em anh Hai ơi, vậy là không có bánh ăn rồi, em hư quá, tại em, tại em…

-       Thôi lỡ rồi, không sao đâu, nãy anh cầm bánh còn dính ít kem trên tay nè, nín đi, anh cho mút ba ngón, anh hai ngón, chịu không?

-       Híc! híc… cám ơn anh Hai- Con nhỏ nín khóc, mắt vẫn còn đỏ hoe.

Nhìn vẻ mặt hí hửng khi thấy bánh kem, đến vẻ tiếc rẻ khi bánh rơi. Nét hạnh phúc rặng ngời khi mút kem thật ngon lành. Rồi đứa anh nuối tiếc liếm lại ngón tay mình như sợ nhỏ em còn sót tí kem nào. Tự nhiên tôi thấy một cảm giác nhoi nhói trong tim. Mút kem dính trên ngòn tay bên cạnh mấy cái cống đang bốc mùicũng có thể ngon đến như vậy sao. Tôi chợt nhớ về ổ bánh cao to của mình, cả bữa tiệc sinh nhật lúc nãy và không biết từ đâu, một hơi ấm truyền vào trái tim tôi làm tôi thấy ấm áp lạ thường. Giá như giờ này tôi được cùng ba mẹ ăn chiếc bánh kem tuyệt vời đó nhỉ, chắc sẽ hạnh phúc lắm!

-       Thôi, chuyến du lịch của cậu đã kết thúc rồi, hãy trở về với thực tại nào, có người đang đợi cậu ở nhà đó. Giọng người đàn ông bí ẩn đó lại vang lên từ phía chân trời xa xa.

-       Nhưng ông ơi, thực tại… thực tại của cháu không hạnh phúc đâu ông ạ, cháu thích sự ấm áp này hơn ông ới. Tôi lắp bắp.

-       Ha…ha…ha.

Tiếng cười của người đàn ông ấy làm rực dậy phía chân trời mộ làn ánh sáng mờ ảo, nửa xanh nửa đỏ, huyền ảo vô cùng. Ánh sáng đó ngày càng mạnh, chói chang như ánh mặt trời bay thẳng đến nâng tôi lên thật cao. Tôi có cảm giác mình không còn trọng lượng nữa, mình đang bay giữa bầu trời đêm đầy sao. Thích quá đi mất, tôi nhắm mắt lại để tận hưởng điều kì diệu này. Tôi nghe hai bên tai ù ù, đột nhiện đầu tôi đau như búa bổ. Tôi thét lên: “A…a đau quá, đau quá…”

Tôi cố hết sức mở căng mắt ra, trước mắt tôi là một căn nhà vô cùng bình thường, chẳng nguy nga như nhà của tôi hay rách nát như túp lều của hai đứa nhỏkhi nãy. Một dòng ký ức tràn về trong tôi. Trời ơi, tôi nhớ ra rồi, đây mới chính là ngôi nhà thực sự của tôi, tôi chỉ là một thằng bé mười lăm tuổi bình thường chứ chả phải thiếu gia gì cả. Ba mẹ tôi là những công viên chức bình thường thôi và tôi cũng có một đứa em gái nữa, đứa em mà tôi chẳng bao giờ ưa nổi cái tính ngang ngạnh của nó.

Gia đình tôi chỉ thuộc dạng thường thường bậc trung nên tôi hay tị nạnh với những đứa bạn giàu có trong lớp, vì thế tôi mới ước mơ được sống cuộc sống giàu sang bởi tôi nghĩ có tiền là hạnh phúc nhất. Tôi sai rồi, sai thật rồi, may quá đây chỉ là một giấc mơ. Nhìn kỹ lại tôi mới thấy trên chiếc bàn tôi ngủ gật có một chiếc bánh kem được ai đó đặt tự bao giờ. Tiếng hát theo bài “happy birthday” từ phía cửa phòng tôi vang lên, ba mẹ và cả nhỏ em tôi nữa vừa hát vừa đi vào, tôi thấy sao ấm áp quá, sao hạnh phúc quá, tôi mừng quá đến phát khóc chạy đến ôm chầm lấy mẹ. Chắc mẹ cũng buồn cười lắm vì con trai mít ướt quá mà! Nhỏ em tôi ở phía sau che miệng cười tủm tỉm:

-       Cười gì mà cười mậy?- Tôi nghiêm mặt lại nhìn nhỏ em nói.

-       Ha! Ha! Con trai gì mít ướt dữ - Nhỏ nói làm tôi thấy xấu hổ quá

-       À…ừ thì…thì- Tôi ấp úng.

Tự dưng thấy yêu ba mẹ ghê, thấy thương nhỏ em ngang ngạnh này nữa. Thật sự nó cũng đâu có tệ lắm đâu, cũng khả ái đó chứ. Đêm đó thật hạnh phúc, tôi cùng cả nhà ăn hết chiếc bánh kem, chưa bao giờ tôi thấy chiếc bánh kem ngon đến thế, ngọt đến thế, một vị ngọt khó tả mà tôi đặt tên là “ngọt yêu thương”!

Khuya hôm ấy, ngồi cạnh cửa sổ ngắm nhìn bầu trời sao, tôi nhớ lại những gì mình đã trải qua trong giấc mơ.

Nghĩ đến các bạn nhỏ lang thang cơ nhỡ, tôi ước sao mình có thể mang một chút ấm áp đến cho các bạn, để các các bạn có thể yên tâm chờ đóng và hy vọng hạnh phúc đang đầu đó rất gần. Rằng những ứơc mơ hồng vẫn đang chơ các bạn thắp sáng.

Lại nghĩ đến rất nhiều bạn nhỏ ngày nay có cuộc sống đủ đầy nhưng tự nghĩ mình thiếu hạnh phúc chỉ vì một ít so đo hơn kém. Hạnh phúc có thể rất khó, rất xa, nhưng đôi khi lại gần vô cùng. Đôi khi ta mãi tìm kiếm nhưng quên mở bàn tay ra, hạnh phúc đang nằm trong chính lòng bàn tay ta.

Tôi đã từng chê bai, chán ghét cuộc sống của mình và ao ứơc đổi lấy một cuộc sống giàu sang hơn người khác. Đến khi tôi trở thành cậu ấm trong chiếc lồng son lạnh lẽo, đến khi tận mắt chứng kiến hai anh em nhường nhau một miếng bánh kem, tôi mới thấm thía rằng chính tôi mới là người sở hữu cuộc sống trong mơ đáng ước ao nhất.Tôi có một gia đình hạnh phúc, có em gái, có cha mẹ yêu thương chăm sóc. Tôi sinh ra trong một cơ thể khỏe mạnh, đầy đủ, được đi học, được vui chơi. Vậy là tôi đã có rất nhiều, rất nhiều thứ mà có thể những bạn khác không dám mơ đến. Tôi hiểu ra rằng người hạnh phúc nhất chính là người biết trân trọng những gì mình đang có.

Tôi nhìn lên trời khẽ mỉm cười và nói thầm:

- Cảm ơn ông, cảm ơn ông đã giúp con thấu hiểu được ý nghĩa của cuộc sống này. Hi vọng con sẽ được gặp lại ông! Một ngôi sao băng lóe sáng qua như đáp trả nguyện ước của tôi. Giấc mơ kì diệu ấy mở ra một bước ngoặt quan trọng đối với tôi. Sau lần ấy, tôi cảm thấy cuộc sống của mình có ý nghĩa hơn rất nhiều.

Hãy trân trọng cuộc sống và hạnh phúc bạn đang có, đừng để những nhỏ nhen phù phiếm làm bạn xao lãng. Vì hãy nhớ rằng gia đình và yêu thương chính là những tài sản kếch sù nhất mà bạn luôn có.

Còn nếu như có khi bạn vô tình xao lãng và đang loay hoay kiếm tìm hạnh phúc thì hãy mở bàn tay ra và nhớ là sau đó nắm chặt hơn nữa bạn nhé, vì hạnh phúc luôn bên bạn và để hạnh phúc mãi bên bạn!


Thông báo mới


- Hiện đã có BẰNG TỐT NGHIỆP THPT (Niên khóa 2016 - 2019), các em học sinh đến VP để nhận bằng vào các ngày THỨ BA và THỨ BẢY hàng tuần (Sáng: 8h00-11h00; Chiều: 14h00 - 16h30).
Lưu ý:
1) Học sinh khi đến nhận phải xuất trình giấy CMND của bản thân;
2) Trường hợp NHẬN THAY (phải là người thân trong gia đình) ngoài CMND của người đến nhận còn phải mang theo SỔ HỘ KHẨU hoặc GIẤY KHAI SINH (nếu là CHA hoặc MẸ) liên quan đến người được cấp bằng.


- Hiện đã có BẰNG TỐT NGHIỆP THPT (Niên khóa 2014 - 2017), các em học sinh đến VP để nhận bằng vào các ngày THỨ BA và THỨ BẢY hàng tuần (Sáng: 8h00-11h00; Chiều: 14h00 - 16h30).
Lưu ý:
1) Học sinh khi đến nhận phải xuất trình giấy CMND của bản thân;
2) Trường hợp NHẬN THAY (phải là người thân trong gia đình) ngoài CMND của người đến nhận còn phải mang theo SỔ HỘ KHẨU hoặc GIẤY KHAI SINH (nếu là CHA hoặc MẸ) liên quan đến người được cấp bằng.


- Hiện đã có BẰNG TỐT NGHIỆP THPT (Niên khóa 2015 - 2018), các em học sinh đến VP để nhận bằng vào các ngày THỨ BA và THỨ BẢY hàng tuần (Sáng: 8h00-11h00; Chiều: 14h00 - 16h30).
Lưu ý:
1) Học sinh khi đến nhận phải xuất trình giấy CMND của bản thân;
2) Trường hợp NHẬN THAY (phải là người thân trong gia đình) ngoài CMND của người đến nhận còn phải mang theo SỔ HỘ KHẨU hoặc GIẤY KHAI SINH (nếu là CHA hoặc MẸ) liên quan đến người được cấp bằng.


- Hiện đã có BẰNG TỐT NGHIỆP THPT (Niên khóa 2014 - 2017), các em học sinh đến VP để nhận bằng vào các ngày THỨ BA và THỨ BẢY hàng tuần (Sáng: 8h00-11h00; Chiều: 14h00 - 16h30).
Lưu ý:
1) Học sinh khi đến nhận phải xuất trình giấy CMND của bản thân;
2) Trường hợp NHẬN THAY (phải là người thân trong gia đình) ngoài CMND của người đến nhận còn phải mang theo SỔ HỘ KHẨU hoặc GIẤY KHAI SINH (nếu là CHA hoặc MẸ) liên quan đến người được cấp bằng.


- Hiện đã có BẰNG TỐT NGHIỆP THPT (Niên khóa 2013 - 2016), các em học sinh đến VP để nhận bằng vào các ngày THỨ BA và THỨ BẢY hàng tuần (Sáng: 8h00-11h00; Chiều: 14h00 - 16h30).
Lưu ý:
1) Học sinh khi đến nhận phải xuất trình giấy CMND của bản thân;
2) Trường hợp NHẬN THAY (phải là người thân trong gia đình) ngoài CMND của người đến nhận còn phải mang theo SỔ HỘ KHẨU hoặc GIẤY KHAI SINH (nếu là CHA hoặc MẸ) liên quan đến người được cấp bằng.
3) Theo quy định của Sở GD&ĐT, các em học sinh phải nhận bằng: tháng 07/2017.



- Hiện đã có BẰNG TỐT NGHIỆP THPT (Niên khóa 2012 - 2015), các em học sinh đến VP để nhận bằng vào các ngày THỨ BA và THỨ BẢY hàng tuần (Sáng: 8h00-11h00; Chiều: 14h00 - 16h30).
Lưu ý:
1) Học sinh khi đến nhận phải xuất trình giấy CMND của bản thân;
2) Trường hợp NHẬN THAY (phải là người thân trong gia đình) ngoài CMND của người đến nhận còn phải mang theo SỔ HỘ KHẨU hoặc GIẤY KHAI SINH (nếu là CHA hoặc MẸ) liên quan đến người được cấp bằng.

Thông tin cần biết

Bạn có biết?

1.Bài hát truyền thống THTH ĐHSP



2.Hình ảnh trường THTH trong cuộc thi Rung chuông vàng


3.Đoàn Trường THTH ĐHSP



  
 Hôm qua: 345 
|
 Hôm nay: 624